Thư Gửi Bạn
			      Nhân Trương Dương
			26 tháng 4 năm 2001
                        Springfield, Virginia 04/17/01
Các bạn thân mến, Thấm thoát đă 26 năm trôi đi sau sự đổi ngôi của thời cuộc, giờ phải xa xứ lưu vong, hẳn ai không ít th́ nhiều cũng đều mang một tâm tư trĩu nặng phải không các bạn. Hôm nay ḿnh mượn tạm vài ḍng lưu bút, trước hết gởi lời thăm chúc các bạn trong kỳ họp mặt khóa 73-74 luôn nhiều hạnh phúc và như ư, sau tiếp xin ghi lại đôi ḍng đơn sơ mộc mạc của người lỡ vận.

Dương-trương-Nhân và gia đ́nh
Có bao giờ các bạn hồi tưởng những kỷ niệm vui tươi và hồn nhiên, có thể bảo rằng sâu đậm khó t́m lại trong cuộc đời cho bằng thuở mài ghế nhà trường??? Riêng ḿnh trong những đêm thanh vắng, sau những ngày bận rộn sinh kế th́ cứ thả hồn về quá khứ thời sinh viên - nếu không ở bờ hồ băng đá trong những buổi trưa nắng xuyên qua cây lá, hay đứng ngắm trời dưới cơn mưa, thật ḷng trong mát trống vắng làm sao - th́ ḿnh cũng không quên được những buổi chơi vũ cầu giao tế dă chiến hay những lúc đứng hành lang xem những trận "volley ball" thật hào hứng vô cùng.

Buồn cười thay cho những đêm múa may lăng xăng ở nhà hát lớn, chia xẻ những thỏi son, hộp phấn bôi bôi trét rét vội vàng; đáng kể nhất là cô nàng bới tóc không quên được và quấn khéo vô cùng, đó là chị D.Vân lẹ làng làm đẹp thêm cho 13 đóa hoa Pơlang do chị H.B́nh dựng nên đấy; tiếp sau là điệu múa bài ca may áo mà ḿnh vẫn nhớ như in là có lần được dịp ngồi làm quan khách, dưới ánh đèn của nhà hát lớn soi sáng chói vào các xiêm y của các nàng vũ công - bởi vậy trường Nha lần ấy mới được hoan hô nhiều phải không các bạn, và nhớ không lầm là sau đó lắm ong bướm đến ngơ thăm vườn hoa nhà tấp nập. Ḿnh cũng không bao giờ quên những ngày lao động thật tế năm 1979, chen lấn mua vé xe đ̣ 8-10 người một lúc, thật kinh khủng, vào một buổi xế chiều ở chuyến chót; những đợt lê lết từ LMX đến Mỹ Tho hay vào tận xă Đồng Tháp trên chiếc thuyền tam bản đuôi tôm với ṿm trời đen mực sắp đổ cơn mưa rất hải hùng (các bạn có hiểu lư do tại sao không?? V́ chỉ có ḿnh là người không biết bơi thôi!!) Nghĩ đến đây, chắc các bạn từng vượt biển trực tiếp sẽ nhiều kinh hoàng hơn nhỉ! Riêng ḿnh có cơ may hội ngộ tương phùng của duyên tiền định từ bao đời kiếp trước, mượn cánh chim hải âu cùng đức lang quân rời Việt Nam vào năm 1980 sang xứ bé nhỏ Vương Quốc Bỉ, những tưởng có cơ hội để ḿnh thực hiện được ước mơ ấp ủ bấy lâu trong ngành nghề; nhưng hữu chí mà phương tiện không có, th́ chỉ đành quay về trong vai tṛ và bổn phận của một người đàn bà Á Châu trước nghịch cảnh bó buộc nơi xứ trời Âu đất khách. Nhờ vậy ḿnh mới thấu hiểu như thế nào cho những ai phải chịu lâm vào hoàn cảnh bơ vơ, lạc loài và cô độc trước những giông băo cuộc đời, do chiến tranh đau thương tiếp nối của đất nước ḿnh từ bao đời ông bà cha mẹ và đến bây giờ.

Cầu xin Ơn Trên hăy đoái hoài đến lời nguyện cầu cho quê hương được Hoà B́nh An Lạc thật sự để đàn con thân yêu cùng tin tưởng chung sức xây đựng, mạnh sống trường tồn hơn phải không các bạn? Ḷng tham con người sao quá mảnh liệt đưa đến sự sâu xé tương tàn, trai c̣ mổ nhau th́ ngư ông hưởng lợi - những người có tài th́ bị thất sũng và chà đạp, những người giàu đức hạnh th́ bị bôi nhục và tẩm máu đủ kiểu - Thật đau thương vô cùng!!!... biết bao giờ mới khôi phục được đất nước mà các Bậc Tiền Nhân đă dầy công ǵn giữ là ḍng dơi "Con Rồng Cháu Tiên", để các nước quốc tế sẽ khen ngợi như xứ Á Châu có dân tộc Nhật đă tự lực cánh sinh vượt bực sau các thế chiến trong thế kỷ qua.

Suy gẩm và nh́n lại chính ḿnh th́ cũng không quên được vết thương nhức nhói lắm, nguyên trong 3-4 năm đầu sống tha hương, có một lần được tin từ bạn cũ cho hay, thường niên có buổi họp mặt cùng thầy Hoàng kính mến, ḿnh ngỏ lời xin cho biết rơ ngày giờ để đến chung vui, các bạn có thấu hiểu ḷng người khó đo lường bởi danh vọng, tiền bạc vật chất, khi ḿnh trắng tay th́ chả ai dám nh́n quen biết và bị từ chối khéo là ḿnh không phải là cựu sinh viên nửa. Thế là sau đó ḿnh mang mặc cảm và ám ảnh rất nặng nề không dám tiếp xúc cùng ai cả - măi đến 1993 ḿnh mới cắp sách theo lớp tối phụ tá kế toán hai năm để vừa học sinh ngữ vừa học thêm nghề tay trái, ban ngày làm việc, chiều tối gạo thêm ba tiếng gồm 5 môn chính và vài môn phụ rất xa lạ hoàn toàn, dù mưa tầm tả hay tuyết rơi phủ kín ḿnh cũng cố gắng học gồng cho dứt điểm, và cam go lắm tự một thân mới được đậu tỉ lệ 4/10 người. Năm kế tiếp sau đó ḿnh tính quay về Nha v́ c̣n yêu nghề quá, nhớ những lúc nh́n bệnh nhân nhăn nhó khi đến, mà chính ḿnh sẽ phụ giúp họ tươi cười lúc ra về làm ḿnh ấm ḷng lại, thế là lui cui nộp đơn xin tŕnh diện - Các bạn có hiểu tâm lư khi nghe xầm x́ trong giới đầm sinh viên bảo nhau, ngoài 40 rồi lại c̣n bon chen nửa không (v́ dân Âu Châu họ chỉ tuyển nhân viên trong hạn tuổi 30-45 thôi), làm ḿnh không c̣n can đảm nổi nửa, và biết rằng tuổi xuân ḿnh trôi đi khi bị trói buộc trong vai tṛ và bổn phận nên đă lỡ thời lỡ vận rồi.

Sau đó đầu năm 1997 th́ được xếp trong danh sách nhập cư xứ Mỹ, bao nhiêu nỗi lo sợ phập phồng đến cùng mẹ con, v́ nghe tin trong những năm gần đấy ở xứ Mỹ đang gặp nhiều tệ nạn xă hội nặng nề - nào là cuộc nổi loạn giữa người đen và trắng (dạo ấy nơi Âu Châu ai cũng nghĩ sẽ có sự tràn lan khắp các Châu đưa đến đệ tam thế chiến xuất phát từ Mỹ bùng nổ???) - nào là những h́nh thức bắt cóc trẻ nít v́ lư này lẽ nọ..., nhưng mong xin nương tựa nơi gia đ́nh người chị th́ yên bụng rồi, bởi vậy mới dám dẫn con du học xa xứ lần nữa, dù thâm tâm ḿnh sẽ cố tự lực để chèo chống qua cơn giông bảo trong năm hạn của tuổi chồng; ḿnh suy gẫm thời cơ đến chỉ một lần v́ khi lỡ hạn kỳ e rằng điều kiện càng nhiều đổi thay sẽ khó được duyệt xét trong diện anh chị em nửa - một ḿnh biết phải làm sao giữa t́nh nghĩa máu mủ!!! Khó nói lắm các bạn nhỉ!! Đời người về tâm linh thật khó giải thích và không dễ ǵ được ai tin hết, làm ơn rất thường bị mắc oán, v́ người cho th́ biết đến bao giờ mới ngưng và người nhận th́ biết đến lúc nào mới dứt!!!... khi hiện tại trong đời ḿnh khả năng quá hạn hẹp và thấp hèn, cái Nghiệp khó tránh, gánh nặng sao quá trĩu vai mà không được thừa hưởng ơn mưa móc tí nào, lại bị bầm vập từ vật chất lẫn đến tinh thần, thậm chí bị hạ nhục đủ điều trong sinh kế. Các bạn xem đấy làm thân đàn bà trong cương vị làm con, vợ, mẹ, lấy đâu đủ sức để phụ chồng nuôi con và bảo vệ chúng cho công thành danh toại trọn vẹn - Khi con côi mẹ rồi th́ cháu sẽ mồ côi bà phải không các bạn, và nhất là đời con gái rất cần mẹ vô cùng, mất đi chẳng khác nào chết nửa đời người. Khó ai hiểu thấu thế nào là mồ côi cho dù mẹ hay cha, nhất là làm sao chia xẻ được cho đàn con khi cha mẹ sinh thành bị rạn nứt chia tay (mà chúng cần được sự bảo vệ, chăm sóc trong xă hội nhiều cám dỗ, đầy cạm bẩy - Ai bảo xứ văn minh tự do sẽ không bao giờ có!!!...) - Ngày giờ này đứng cương vị làm cha mẹ tha phương cầu thực với trọng trách quá oằn vai (dù số con trong mỗi gia đ́nh đều hạn chế, nhưng sức lực bị hao ṃn dần theo thời gian) trong khi mức lương lao động th́ nhỏ giọt mà sự chi tiêu càng thâm thụt, lấy đâu dư giả để có người đở đần công việc như thuở ông bà bên Việt Nam xa xưa - Bây giờ mới rơ "nhập giang tùy khúc" là hữu lư vô cùng và mới thương tưởng thế nào là sự hy sinh cao cả, công đức sinh thành sâu nặng không ǵ sánh bằng: điều cao quư này chỉ có được ở xứ Á Châu là đa số, một điểm son cho những bà vợ và mẹ phải cảm phận trong sự lưu truyền bởi phong tục tập quán ràng buộc từ ngàn xưa - Trong khi xứ Âu Mỹ, bổn phận và trách nhiệm khó khăn, nặng nề; bởi lệ thuộc vật chất kim tiền chỉ lo hưởng thụ thể xác mà bỏ rơi t́nh nghĩa mai một, luôn hiếu chiến hiếu thắng từ ngay trong cuộc sống vợ chồng, gịng họ máu mủ - hể thấy ai thua th́ chế giễu khinh khi miệt thị, bằng không thấy ai hơn th́ sinh ḷng thù ghét bôi lọ, soi những lỗ mọt đem b́nh phẩm phê phán sát hại người - chưa kể những tội lỗi bắt kẻ sang quàng làm họ, rồi hỏa mù sa mưa, trục lợi nợ vay của ân nhân ḿnh.

Đời là bể khổ thế đấy bạn ạ - Ai cũng sống vội vả và không nghĩ rằng kiếp luân hồi vay trả phải trả vay (đừng tưởng rằng kẻ sát thủ khi cuối cuộc đời chỉ cần buông đao phục thiện đến cùng Chúa và Phật là sẽ được ân xá vĩnh viễn đâu); người không khoát áo gịng tu cho dù áo vàng, áo đen hay chiếc áo đặc ân nào khác, nhưng họ luôn cố xa lánh điều xấu và làm việc xă hội vẫn cao thượng hơn (chắc họ đă có căn cơ tu từ bao đời trước, để bây giờ họ hành đạo ẩn dật ngay trong đời) - Thật đáng khâm phục và ngưỡng mộ vô cùng - Các bạn thử nh́n quanh bao người quen biết ở cơi đời này có gặp được ai đúng kiểu mẫu thi ân bất cầu báo thế chưa??... xin cho ḿnh được sùng kính. Bài viết này ḿnh chỉ vô tư trao đổi cùng các bạn, những mong rằng mỗi người có một lư tưởng khác nhau và sự hiểu biết sâu rộng ở mỗi cá nhân cũng cách biệt nhau - Một hạt cát giữa xa mạc chỉ xin bày tỏ nỗi ḷng riêng về đời làm người của ḿnh, lời lẽ c̣n rất thiển cận và nhiều non nớt, sơ suất; mong các bạn châm chế nhé! Trong đầu thiên niên kỷ mới của tâm linh ḿnh mong mỏi và nguyện cầu, với đức tin sẽ vun xới và bồi đắp đền bù trong ngọn đuốc thiêng các đạo giáo được trong sáng và vững mạnh đạt Chân, Thiện, Mỹ.