Những mẩu chuyện đời sinh viên Y khoa
			             Vơ Hiền Trang
			             Tháng Tư 2001
Cấy vi trùng

Có lẽ tôi không thích hợp mấy với ngành Y khoa dù rằng tôi đă thi đậu chính thức vào trường.
Con thuyền đă cập bến dù ḍng sông Hương vẫn măi trôi... Bến đ̣ Thiên-Mụ 6/22/2002
Nhất là với bàn tay vụng về của tôi th́ ngành ngoại khoa không chừng là một tai họa cho nghề nghiệp. Tôi c̣n nhớ một trong những tuần lễ đầu tiên thực tập bộ môn Vi Trùng Học là lần thực tập cấy vi trùng. Dụng cụ để cấy là một cây dài cán gỗ, đầu dây thép nhỏ uốn cong thành một ṿng tṛn nhỏ. Dụng cụ cấy được nhúng vào môi sinh sau đó chà nhẹ lên mặt thạch. Với bàn tay vụng về, tôi đă đâm lũng sâu vào mặt thạch. Dù sao, vi trùng vẫn mọc lên sau 72 giờ ủ. Một thực tập khác là cấy vi trùng từ chính mu bàn tay của ḿnh. Dĩ nhiên là mẫu thực tập của tôi hoàn toàn thành công với đủ loại vi trùng âm tính, dương tính. Nhưng mẫu thạch của một bạn đồng tổ tôi là người đẹp Bùi thị Thanh Tùng th́ hoàn toàn sạch sẽ - không một khóm vi trùng nào mọc được! Người đẹp Thanh Tùng có vẻ rất sung sướng v́ bàn tay sạch, đẹp của ḿnh... Về sau tôi mới biết thật ra Thanh Tùng đă rửa tay nhiều lần trước khi cho cấy, thậm chí c̣n chà mu bàn tay với bông g̣n tẩm rượu. Cho nên dù Thanh Tùng chứng minh được tay chân ḿnh sạch th́ buổi thực tập cho chính ḿnh đă thất bại. Và v́ thế, Tùng đă phải mượn mẫu cấy của bạn để nhuộm và xem xét dưới kính hiển vi.

Chia phần để mổ

Thuở đó Cơ Thể Học là một trong nhũng bộ môn sôi nổi của chúng tôi v́ đây là bộ môn phức tạp, sinh viên đông nên phải chia thành nhóm thực tập. Nhưng có lẽ quan trọng hơn cả đây là bộ môn sinh viên được tiếp xúc trực tiếp với xác chết và mổ trên xác chết. Cơ Thể Học là bộ môn duy nhất có tổ chức ngày lễ Macabé. Một số sinh viên c̣n quá khích đng đến độ mượn xương người đi nghêu ngao về nhà để nghiên cứu thêm rănh của các dây thần kinh...

Sau khi chia tổ, chúng tôi c̣n phải bốc thăm để chọn vùng. Phần tôi được bàn tay. Nếu tôi nhớ không lầm th́ chị Phương Thư là người chọn được phần trên của bàn tay. Tuy có chia phần, nhưng mỗi người chúng tôi phải thuyết tŕnh phần học cho bạn đồng lớp và kỳ thi cuối năm vẫn chấm trên toàn cơ thể. Sau khi bốc thăm, tôi đă cẩn thận dùng con dao mổ chia sâu vùng thực tập và miệt mài mổ xẻ. Về sau, một hôm tôi bắt đầu nghe chị Phương Thư phàn nàn rằng chị không thể tiếp tục nghiên cứu phần tiếp nối của các bộ phận như bắp thịt, mạch máu, thần kinh v́ một người nào đó (!) đă cắt quá sâu và làm đứt các bộ phận này... Tôi ngần ngại nh́n con dao mổ của Y khoa, sắc bén đến độ có thể thổi đứt một cọng tóc như trong các truyện phim kiếm hiệp mà không dám nhận lỗi của ḿnh.26 năm sau, tôi gặp lại chị Phương Thư (giờ là Bác Sĩ Tâm Lư vùng Arlington, Virginia) trong một buổi cơm tối thân mật do vợ chồng Nha Sĩ N"-Thăng tổ chức. 26 năm qua khiến chị Phương Thư quên hết giận hờn nên chúng tôi nói chuyện rất vui. Và cũng rất cám ơn anh chị Nữ-Thăng đă cho cơ hội nhớ lại một kỷ niệm đẹp.

Mạch máu của những mạch máu

Bệnh Lư Học cũng là một môn học thích thú. Tôi nhớ có lần nghe một người nói rằng các họa sĩ đă phải nghiên cứu vi thể nước đá để t́m thêm những h́nh ảnh và màu sắc mới. Dưới kính hiển vi, vi thể của con người cũng rất sặc sở và đa dạng.Hôm ấy là một ngày thực tập Bệnh lư học về cấu tạo của mạch máu. V́ quá ham chơi nên tôi đă không để ư đến lời giải thích của thầy Ngà về cấu tạo của những mao quản trong thành những mạch máu lớn. Cho nên tôi đă phải hỏi lại chị Phan Hồng Trang, một người đẹp Minh Đức trong cùng tổ (không biết giờ đang lưu lạc nơi nào ở Âu Châu). Có lẽ chị Phan Hồng Trang theo học chương tŕnh Pháp từ nhỏ (?) nên phải mất rất nhiều chữ để giải thích. Cuối cùng không dằn được kiên nhẫn tôi vuột miệng nói to: Đó là mạch máu của mạch máu chứ ǵ (!) mà không để ư thầy Ngà đang giảng bài gần đó. Ngạc nhiên với lời định nghĩa ngộ nghỉnh này thầy hỏi lại: Chuyện ǵ, mạch máu của mạch máu? Cả tôi và chị Phan Hồng Trang vội vả trả lời: Thưa thầy không có chuyện ǵ cả.