Nh́n-Sờ

Đinh Hữu Tuấn - Viết lại theo trí nhớ (không nhớ rơ họ anh Nghĩa, nếu có sai xin đính chính giùm)


Ôi, như các bạn đă biết, tội nghiệp thân phận của những tay đàn em như Y hai, Y ba... Mỗi lần đi thực tập ở Bịnh Viện, đâu có được nghe lời vàng ngọc của Thầy giảng dạy, khi đi theo Thầy vào pḥng Chẩn Bệnh, Thầy đúng ở cạnh giừơng Bịnh nhân khám và giảng bài th́ ṿng kế thầy là những bậc Đàn Anh Nội Trú, ṿng kế tiếp là những Đàn Anh năm thứ năm, rồi ṿng kế đến nữa là các bậc Đàn Anh năm thứ tư,.... rồi năm thứ ba, rồi mới tới lượt chúng em (Y hai mà anh).Tính ra th́ ḿnh đứng xa Thầy tới cả chục thước, Thầy nói ǵ th́ nói, giảng ǵ th́ giảng, chúng em th́ chỉ có kiễng chân, ngỏng cổ, cố măi cũng chỉ nh́n thấy đầu không là đầu.Rồi khi Thầy chuyển hướng qua giừơng khác th́ chúng em mới tà tà xà lại Bịnh Nhân và rồi thằng này hỏi thằng kia xem ḿnh khám cái ǵ đây.Tóm lại là chúng em chẳng học được cái ǵ cả.May mắn lắm hôm nào tự nhiên có một Đàn Anh nổi máu hào hùng, đứng lại giường Bịnh Nhân và giảng lại cho Đàn Em nghe th́ mừng lắm.Ấy thế mà một hôm tự nhiên Đàn Anh Nguyễn (?) Xuân Nghĩa gọi nhóm chúng tôi lại và dẫn đi khám bệnh. Mừng như bắt được vàng, tôi chạy vội theo Anh đi vào pḥng bệnh và chen đứng sát giừơng để được nghe lời vàng ngọc. Sau vài ba lời giảng dạy, Anh đột nhiên chỉ ngay tôi và ra lệnh:- Anh này, thử khám Bịnh Nhân xem sao.Mừng quá, tôi vội vàng đeo ống nghe lên tai và chăm chú nghe tim Bịnh Nhân. Sau khoảng một phút nghe ngóng, tôi bỏ ống nghe ra và ngẩng lên định nói với Đàn Anh vài lời, th́ Anh Nghĩa không để tôi kịp nói lời nào cả mà Anh chỉ mặt tôi và nói lớn:- Anh là cái thứ người vào nhà người lạ không gơ cửa mà lại đi xồng xồng vào nhà bếp của người ta. Phải Nh́n Sờ Gơ Nghe chứ.

Từ bữa đó trở đi, tôi nghĩ Khu Ngoại Khoa mất đi một Bác Sĩ tương lai, nhưng bù lại th́ quán Café cóc ngoài cổng Bịnh Viện lại có thêm một thân chủ rất là trung thành.