Một chút ǵ để nhớ

Nh́n h́nh ảnh mái trường trong website của chúng ta, tôi chợt nhớ đến bốn câu thơ của một nhà thơ mà tôi quên mất tên (xin bỏ qua cho bộ óc đă đến tuổi xế chiều của tôi)
"Đây ngôi trường ngày xưa
Ôi thương sao cho vừa
Những ngày vui hạnh ngộ
Những ngày vui bên nhau."
Vơ-phương-Thư và ông xă Tống vương-Thịnh
Tôi vẫn c̣n nhớ măi ngày đầu tiên bước vào đại giảng đường trong ngày khai giảng đầu năm, tuy có gặp một số bạn bè quen thân từ đại học khoa học nhưng trong tôi vẫn c̣n bỡ ngỡ xa lạ, xen lẫn một chút thích thú tự hào, được bước vào ngôi trường đại học lớn và xinh xắn này. Rồi các anh chị đàn anh của khóa trên hướng dẫn đi quanh trường, từ khu cơ thể học đến khu sinh lư, khu vi trùng đến khu sinh hóa, thư viện đến quán "Ma Soeur", qua những dăy hành lang dài, và kết thúc ngày khai giảng với buổi văn nghệ thật đặc sắc của các anh chị đàn anh, sinh viên Y Khoa sao mà nhiều tài thế!

Ngày tháng qua đi, tôi làm quen và t́m ṭi thêm nhiều góc cạnh xinh đẹp của mái trường. Tôi c̣n nhớ hàng lan Hoàng Hậu nằm ở mặt trước trường, và thảm cỏ xanh ŕ. Lan Hoàng Hậu mà có người c̣n gọi là cây "móng ḅ", cái tên mà tôi không thích, tại sao cây hoa đẹp như vậy mà gọi là cây "móng ḅ'? Màu hồng sẫm và mềm mại của cánh hoa vờn trong gió, phải đứng ở dăy hành lang phía sau của văn pḥng mới có thể thưởng thức hết vẻ đẹp của dăy lan. Sau này ḷng tôi thật là buồn khi nguyên dăy lan và bải cỏ bị phá đi để biến thành dăy nhà giữ xe đạp (sau 75). C̣n nữa, cây Thị ở trước văn pḥng Giáo Vụ, bóng mát của cành Thị che cả một góc sân trường. Những buổi chiều tối khi có sinh hoạt trong trường, mùi hương Thị tỏa ra thơm ngát, và thích thú biết bao nhiêu khi t́nh cờ nhặt được một quả Thị vàng ươm.

Những buổi chiều, sau giờ tan học đứng ở hành lang đại giảng đường, nh́n xuống bờ hồ Stomach, sao mà nên thơ thế, với những cặp t́nh nhân t́nh tự quanh hồ. Tôi c̣n nhớ, tôi và Th. bạn rất thân, thường đứng ở hành lang đại giảng đường nối dài đến khu Anato, hai đứa thường nghịch ngợm nh́n ngắm những cặp đàn anh, đàn chị và chấm điểm, "cặp đó xứng quá, đẹp cả hai người. Cặp kia, chị th́ xinh mà anh th́ hơi xấu, nhưng anh th́ tài hoa, đàn và hát rất hay". Có lúc hai đứa c̣n chấm điểm các người đẹp trong trường, "sao mà đẹp trai thế, hơi bụi bụi", "chị đó đẹp, hấp dẫn, sexy..."

Có những buổi trưa, cả lũ leo lên khu Sinh lư nằm xếp lớp nghỉ ngơi hoặc bàn tán bài vở, có khi c̣n leo lên cả nóc trường từ dăy Sinh lư đi ra để hái me nhâm nhi. Rồi những buổi đấu bóng chuyền với các đội của các trường khác, cả lũ chúng tôi la khan cả cổ, cổ động cho đội nhà mà phần lớn là thắng. Tôi đă bảo mà, sinh viên Y Khoa rất lắm tài.

Ai cũng bảo năm thứ nhất là vất vả nhất, mà thật vậy, sáng nào cũng bốn giờ lư thuyết, chiều th́ thực tập, từ những buổi học Cơ thể học với Thầy kính: cách của Thầy là vào lớp trễ, quăng cặp lên bàn là bắt đầu vẽ, thần kinh, mạch máu, ôi như cái rừng. Chẳng bao giờ Thầy viết tựa trên bảng hay cho biết Thấy sẽ dạy phần nào hôm đó, thần kinh sọ hay mạch máu đầu cổ... Sau mỗi giờ của Thầy, chúng tôi phải vào thư viện lục lọi đọc sách thêm, nhiều khi không có giờ xuống quán Ma Soeur. C̣n nửa, giờ Mô học của cha Littenberger, cũng như nhiều bạn khác, tôi chỉ biết lo vẽ h́nh và sau đó phải nhờ các bạn dân trường Tây thông dịch. Nhớ ngày đầu vào pḥng thực tập kư sinh trùng của Cô Nhuận, phải mặc áo blouse thật dài và cắt móng tay thật ngắn, nếu không sẽ có vấn đề với Cô.

Tuy học vất vả và rất bận rộn nhưng sao vui thế, bạn bè ai cũng lạc quan yêu đời. Rồi bổng biến cố 75 tràn đến, bao nhiêu thay đổi với ngôi trường tôi. Niềm vui bớt đi, nỗi lo lắng lại nhiều. Tôi vẫn tiếp tục cho đến lúc ra trường, vẫn tham gia bao hoạt động trong trường, nhất là thể thao và văn nghệ. Tôi đă chứng kiến kẻ đi người ở, kẻ vượt biên, người bị chết. Bạn bè không thân của tôi đi, bạn thân tôi đi, bạn rất thân của tôi đi, "từng người t́nh bỏ ta đi như những gịng sông nhỏ". Biết bao kỷ niệm trôi qua, vui có, buồn có. Giờ đây ngồi nghĩ lại những kỷ niệm xưa, ngay cả những kỷ niệm vui mà nhắc lại ḿnh phải bật cười, tôi vẫn cảm thấy một chút ǵ bùi ngùi man mác buồn, đúng như một văn sĩ đă nói: "làm ǵ có cái vui của kỷ niệm, chỉ có cái buồn của những kỷ niệm vui."
                             Virginia, tháng Năm, 2001
                             Phương Thư