... Cho đi lại từ đầu
                            Lê Ngọc Túy Hương
                            Lohfelden , 3-200

... Ở tận một góc ḷng, tôi vẫn thấy hồn ḿnh trống vắng và thiếu thốn dù cuộc sống ngày nay đă làm cho tôi thật hài ḷng và hạnh phúc. Ở nơi tôi luôn luôn thiếu sót một cái ǵ đó, một cái ǵ của quê hương Việt Nam ngh́n trùng xa cách.Trong hoài niệm, Việt Nam quê hương tôi là Việt Nam của những chuổi ngày thơ ấu, của thời mới lớn thích ''ngậm ô mai'', của tuổi học tṛ mộng mơ lăng mạn, của những ngày tháng làm ''Tú cô nương'' chập chững bước vào khung trời Đại học....ôi thật nên thơ, thật dễ thương và thật t́nh tứ.

Hai mươi năm định cư ở cái xứ ''đất lạnh mà t́nh cũng lạnh'' này, tôi không c̣n t́m đâu được nữa những tia nắng cháy của Sàig̣n len lơi giữa hai hàng me xanh rợp bóng mát của đường Trần quư Cáp, hay những giọt mưa rào mạnh mẽ tẩy sạch đi bớt lớp bụi dày trên cây cỏ, hoặc những hẹn ḥ cuống quít của tuổi thanh xuân, những trưa tan học c̣n đứng nán lại ở hàng đậu đỏ bên hông trường...
 ...Ôi...    t́m đâu những ngày thơ ấu xưa?                          
             t́m đâu những ngày xưa thơ mộng?                          
             t́m đâu những ngày xưa?                          
             t́m đâu những ngày thơ?                          
             t́m đâu, biết t́m đâu....bây giờ?
Tất cả đă lắng đọng ở một góc đời, ở một con phố nhỏ, ở một khoảng thời gian nào đó, để luôn luôn chực chờ được đứng dậy làm một vỗ về cho tâm hồn, một hành trang cho tinh thần, khích lệ tôi tiếp tục bước đi trong nhịp sống đầy vật chất và hỗn tạp của xă hội Âu Mỹ hôm nay.

Tôi cũng như các bạn khác, bước vào Nha khoa năm 1974 sau bao gian khổ của nợ sách đèn. Từ kỳ thi chứng chỉ Sinh Lư Sinh Hóa của Đại Học Khoa Học đến ba kỳ thi tuyển: thi viết, thi điêu khắc và thi khẩu hạch của Đại Học Nha Y Khoa Sàig̣n (...ơi cái tên truyền thống uy nghi của ngôi trường thân yêu nằm trên con đường Nguyễn Trăi mà tôi vẫn yêu thích nó hơn là cái tên Răng Hàm Mặt thành phố Hồ chí Minh.)

Luôn khắc sâu trong tôi là cái cảm giác sâu đậm của buổi lễ khai giảng Y Nha Khoa niên khóa 1974 được tổ chức ở Đại giảng đường trong một bầu không khí trang nghiêm vang vọng lời thề Hypocrate, cũng như đêm Dạ vũ tiếp đón Tân Sinh viên Nha khoa. Chung vào thời gian này, trường tôi tưng bừng trong không khí ra trường của các anh chị Y 6. Những ''lính mới'' chúng tôi không tránh được nổi xúc động sâu xa khi đọc ba chữ ''ĐÊM ĐĂNG KHOA'' treo trên cửa vào câu lạc bộ sinh viên (c̣n gọi là ''quán masoeur''). Tôi đă từng mơ ước cũng như tự hứa với chính ḿnh là tương lai tôi sẽ rời trường trong một đêm đăng khoa....Niềm cảm xúc chân thành đó tôi vẫn chưa bao giờ quên mỗi khi hồi tưởng lại, nhất là khi tôi thi tốt nghiệp ở Đại Học Goettingen. Đại học ở Đức không tổ chức lễ tốt nghiệp và bằng cấp sẽ được Bộ Giáo Dục Tiểu bang gửi đến tận nhà sau khi thông qua danh sách trúng tuyển của Hội đồng giám khảo của trường đại học. Vài tháng sau, các sinh viên tốt nghiệp tự tổ chức một lễ dạ vũ để ăn mừng và cũng để chia tay nhau, chúc cho nhau nhiều may mắn trên đoạn đường đời mới. Các Giảng sư cũng được mời tham dự. Thường th́ được tổ chức ở một khuôn viên tư nhân. Có lẽ đối với bạn bè ngoại quốc của tôi th́ đây cũng là một đêm đăng khoa khó quên, nhưng riêng đối với tôi sao thật xa lạ và hờ hững.... so với cảm giác ngày xưa.

Tiếc rằng t́nh yêu của tôi và Nha khoa Sàig̣n thật ngắn ngủi, chỉ kéo dài được hơn nửa học kỳ th́ nối tiếp bởi một chuổi ngày vô hy vọng, sợ hăi, chán năn, lo âu... cứ lớn dần theo năm tháng, theo những lớp học chính trị, những sinh hoạt Tổ Đoàn, những công tác lao động thực tế.... Tất cả đă hằn sâu trong tôi miên viễn không thể xóa nḥa.... Làm sao hơn? Làm ǵ được khi vừa đến lúc tuổi thanh xuân tràn đầy nhựa sống, niềm tin và hy vọng, mang cặp kính hồng bước vào đời th́ cả một bóng tối đă chụp xuống? ....Tất cả đă là định mạng, không chỉ riêng cho tôi mà cho tất cả bạn hữu chung lớp, chung trường, chung niên kỷ, chung thời đại và cho cả dân tộc tôi: tất cả những người không chấp nhận kẻ chiến thắng.

Hẳn bạn đă có một lúc nào đó hồi tưởng lại giờ lư thuyết Cơ thể học của Thầy Nguyễn Ngọc Kính. Bắt đầu giờ học, Thầy bước vào Đại giảng đường, cầm ngay viên phấn vừa vẽ vừa nói thao thao bất tuyệt tiếp tục bài giảng của giờ học trước, và lớp học với hơn 250 sinh viên im lặng, không một tiếng động măi mê ghi chú, mà lắm khi c̣n không kịp theo ''vận tốc siêu âm thanh'' của thầy, để rồi có khi ngơ ngác v́ khi nh́n lên hoặc bảng đă bị bôi mất, sang qua phần bài khác, hoặc Thầy đă rời khỏi giảng đường tự lúc nào mà bởi lo ch́m sâu vào các ''lộ tŕnh ngoằn ngoèo'' của các dây thần kinh chúng ta không hề hay biết. Đối với riêng tôi, giờ học của Thầy Kính và giờ học của Thầy Trinh (sau 1975) là một điều không thể và không nên so sánh. Cái truyền thống tốt đẹp của buổi lễ Cầu hồn tạ ơn những người đă dâng hiến thân xác cho Giáo Dục Y Khoa trước khi bắt đầu thực tập Cơ thể học đă giúp cho tôi bớt đi phần nào sự xa lạ cũng như sợ hăi khi bước vào pḥng thực tập mổ xác, và có lẽ từ đó đă nhen nhúm sự say mê Giải phẫu học trong tiềm thức, để rồi tôi vẫn c̣n theo đuổi cho tới ngày hôm nay, dĩ nhiên trên phạm vi nhỏ bé của Nha Khoa. Trước 1975 các sinh viên Nha Khoa chúng tôi chắc không ai quên những giờ ''kèm trẻ'' của anh Nguyễn Phan Khuê trong pḥng nhỏ chứa xác, nồng nực mùi Formol, cũng như sau 1975 những bản vẽ về Năo bộ của ''thiên tài hội họa'' Thân trọng Ngộ mà chúng tôi đă chuyền tay nhau ''sao y'' để kịp nộp cho đúng ngày qui định.Môn Sinh Hóa của Thầy Bùi Duy Tâm cũng như phần thực tập th́ đối với tôi nguyên thủy vẫn khô khan như các công thức và chu tŕnh dài nhằng....Giờ học đau khổ nhất là giờ Histologie giảng dạy bằng Pháp văn của Cha.....? (tôi không c̣n nhớ tên nữa!) mà tôi với mảnh bằng Tú tài ta sinh ngữ 1 Anh văn cố gắng ngóng nghe ṃn mơi cũng hiểu không hơn 1/2 chữ..., đành phải rán vớt vát lại bằng giờ giăng của thầy Mỹ.Tôi nhớ ḿnh vẫn thường hay ''coupe cours'' giờ lư thuyết Sinh Lư, không hiểu tại sao? Có lẽ tại v́ lười biếng hay tại ám ảnh chưa tan mất của năm Dự Bị? nhưng ngược lại th́ tôi rất siêng năng đi thực tập. Nhóm thực tập có 2 sinh viên và trưởng nhóm NKH th́ hết sức tận tâm giúp đỡ bạn bè, bài tường tŕnh thí nghiệm luôn luôn đầy đủ và nộp đúng hạn. Thêm vào đó c̣n có cái quán con mà chúng tôi hay kháo nhau Yaourt hoặc Café vào những phút giải lao ngắn ngủi giữa giờ thực tập mà không cần phải chạy xuống ma soeur cho xa xôi.Môn học duy nhất về Nha cho Nha 1 là Nha cơ thể học của thầy Trần Thanh Trà. Ngoài phần lư thuyết c̣n có thêm phần vẻ và phần thực tập điêu khắc sáp trên răng khô. Đây là cả một sự gian nan. Gian nan không phải do học điêu khắc khó mà gian nan bởi phải đi lục lọi t́m răng khô.... Ôi th́ đủ cách: nào là xin các anh chị đàn anh năm trên, nào là xin các Nha Sỹ quen biết có pḥng mạch, nhưng khó quên và hiệu nghiệm nhất là đi lục lạo ở các chợ, t́m các ông thầy ''măi vơ Sơn Đông'' chuyên nhổ răng dạo, nài nĩ mua lại. Tôi nghĩ rằng, người qua kẻ lại chắc không khỏi ngạc nhiên và cũng không hiểu được tại sao giữa chợ lại có vài cô cậu trẻ tuổi háo hức, hớn hở bươi móc đống răng khô.... ghê sợ đó. Tôi c̣n nhớ có một lần cần gấp một cái răng nanh để thực tập (dù đă bỏ công t́m rất lâu mà vẫn không có kết quả) th́ đàn anh BVB đă giúp cho tôi bằng cách nhổ chiếc răng ấy trên xác thực tập Cơ thể học... Tôi thật t́nh lúc đó... nghẹn lời v́ cảm động bởi sự giúp đỡ của đàn anh và nghẹn lời v́ thấy... làm sao ấy... bởi cái cảm giác ḿnh đang xúc phạm và hủy hoại thân xác của người vô danh đă hiến thân xác cho Y khoa. Tôi chỉ c̣n biết thầm đọc một bài kinh cầu nguyện để cảm tạ người và dĩ nhiên không quên cám ơn đàn anh.

Sau tháng 4/1975 là những ngày tháng hỗn tạp, vui buồn chen lẫn. Nha khoa chúng tôi xích lại gần nhau hơn bởi những sinh hoạt Tổ đoàn. (Không biết gần nhau lắm có cắn nhau đau?) Lớp tôi trên dưới 50 đứa trúng tuyển ngày nào đă rơi rụng lần lượt theo năm tháng...... Ngày mai trong đám xuân xanh ấy Có kẻ... ''đi t́m Tự Do'' bỏ cuộc chơi...Những lần họp Tổ Chính trị: kiểm thảo, phê b́nh; những buổi trưa ăn cơm trong lon Guigoz, nằm nghĩ ở hành lang khu Histo rồi chuyền tay nhau th́ thầm những bài hát tiền chiến ''quốc cấm'' với N.Hạnh, T.Hồng, L.Hương, Nữ, D.Liên, B.Thủy, H.Nga, T.Mai...; những ngày khổ cực ở khu kinh tế mới L.M.X.; thời gian lao động thực tế ở miền quê, hoặc những củ khoai lang lùi tro, tiếng đàn Guitar đệm theo tiếng hát nồng ấm trữ t́nh trong những ca khúc nhạc vàng phản động của những đêm không ngủ, rồi những hẹn ḥ cuống quưt, đón đưa ở những đêm công tác của ban Văn nghệ Nha khoa, đến những ''áp phe chợ trời'', hay những chiều mà các ''thục nữ Nha khoa'' ngồi trên lan can c̣n các ''đấng mày râu'' th́ tụ họp ở ''quán cóc sân banh'' để ủng hộ gà nhà yêu dấu đang đấu Volley... th́ có lẽ Bạn cũng như tôi, bây giờ ngồi nhớ lại thấy một cái ǵ ngỡ đă xa xưa, đă lăng quên, đă mất mát, bỗng dưng dâng trào lên, làm ấm lại cả tâm hồn và dường như.... mọi việc... vừa mới xảy ra hôm qua thôi!Tất cả là những thân thương của một thời gian, của một đoan đời mà chúng ḿnh dù muốn hay không muốn cũng không sống lại và t́m lại được nữa, như Freud đă nói.... không ai có thể tắm lại được hai lần trên cùng một gịng nước của con sông. Ngôn ngữ nào? Khả năng văn chương nào có thể giúp tôi diễn đạt lại tất cả kỷ niệm của ngày tháng cũ? ...Một thời áo trắng Gia Long hồn nhiên ngây thơ, một thời sinh viên Nha khoa trước 1975 đầy mộng mơ lăng mạn và sau 1975 với những lăn lóc, âu lo nhưng không kém nồng nàn bởi những t́nh yêu đầm ấm, ngh́n trùng.

Những gịng chữ này chỉ là một khúc phim nho nhỏ, cỏn con để riêng tặng cho tất cả bạn bè Nha Khoa niên khóa 1974, như những viên ngọc trai quư báu mà tôi đang cùng bạn nhặt ra từ kư ức, để xâu lại xâu chuổi kỷ niệm trân quư của tuổi thanh xuân chúng ta.