AnhEm
                     Đặng Thị Nữ Mùa Xuân 2001
                           Tặng Trung và Thăng
"AnhEm"như một cuộc bài sắp sẵn của định mệnh, của cái duyên cơ đến với cuộc đời tôi. Tôi không hiểu phải hờn trách hay cám ơn cô bạn nhỏ đă tạo những cơ hội cho tôi được gần gũi "AnhEm". Cuộc đời dong ruỗi này đă đưa tôi đến với "AnhEm" như một giấc mơ của tuổi mới lớn.

Thăng & Nữ ở trại tỵ nạn Khao-I-Dang, Thái-Lan 1979
Dạo tôi c̣n theo học Sinh Lư Sinh Hóa ở Thủ Đức, tôi có cô bạn quen nhỏ tuổi hơn tôi nhiều, hay kề cà tṛ chuyện với nhau. Một hôm tôi đang loay hoay viết xuống mấy bài giải tích của cô giáo trên bảng, cô bạn năn nỉ tôi ngồi nán lại v́ cô ta ngồi một ḿnh mắc cở. Ư cô ta muốn dành chổ này cho "AnhEm" học giờ kế tiếp. Tôi ráng chép xong rồi xin cáo, bỏ để cô ta ngồi một ḿnh v́ phải chạy lớp kế tiếp. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe nói đến "AnhEm". Vài tuần sau, lại một lần nữa sau giờ giải tích, cô ta xin ngồi kế và thủ thỉ muốn dành chổ này cho "AnhEm". Cô ta tâm sự, "Chị biết không, sáng nay em vừa nghe tin "AnhEm" đánh lộn với băng Quốc Tế trên này!" Cô bạn rưng rưng muốn khóc, nói tiếp, "Em không biết "AnhEm" có sao không?" Tôi cũng chưa có một ṭ ṃ ǵ về "AnhEm" mặt mũi ra sao mà đánh lộn lung tung! Thỉnh thoảng giờ trưa, tôi có gặp cô bé nhỏ này nghĩ trưa gần những pḥng trống trên khu nhà mới ở Sinh Lư Sinh Hóa, nhưng tôi cũng không ṭ ṃ dọ hỏi ǵ về tung tích của "AnhEm".

Khi thi đậu vào trường Nha, tôi lại gặp cô bé này. Cô ta trông người lớn ra, tuy nhiên mặt mày vẫn vẻ e thẹn, bẽn lẽn, lập bập, thẩn thờ khi đối chiếu với những ánh mắt của bạn bè khác phái. Tôi cho rằng cô bé này c̣n trẻ con quá! Khi đó cô ta lại khoe với tôi, "Hôm nay, "AnhEm" chở em vào trường v́ hai anh em cùng đỗ vào Nha!" Tay cô chỉ về phía "AnhEm" đứng, tay dắt xe Yamaha màu xanh. Đứng từ xa, đầu tôi đă hiện lại những mẩu chuyện về "AnhEm" trên Sinh Lư Sinh Hóa. Lần đầu tiên tôi mới thấy tận mặt "AnhEm". Khi "AnhEm" nh́n lên cùng một lúc với ánh mắt của tôi liếc qua, tôi cảm thấy ḷng tôi suy tư! Những lúc sắp hàng khám sức khỏe ở Ty Y Tế Sinh Viên hay thử ngừa lao ở Bệnh Viện Hồng Bàng, bọn con gái chúng tôi rất ồn ào và náo nhiệt hay chơi nổi, nhưng "AnhEm" chỉ là một trong những tân sinh viên có vẻ trầm lặng của Đại Học Nha Khoa khóa 1974 mà thôi!

Ngày đầu tiên sắp hàng trước Đại Giảng Đường để vào dành chổ ngồi, tôi lại đi trể nên loay hoay đi ḷng ṿng những giẫy ghế phía sau. Cũng cô bạn nhỏ này gọi tôi lại, hỏi nhỏ, "Chị có cần chổ ngồi phía trên không?" Tôi gật đầu nhận lời. Tôi được cô bạn nhường một chổ ngồi gần sát phía bên tường, đến cô bạn và đến "AnhEm". Tôi được cô bạn giải thích là, "Em dành ba chổ mà chỉ có em và "AnhEm" ngồi hai chổ thôi, dư một chổ em nhường chị." Tôi cũng thích chổ này v́ gần bảng và gần chổ thầy đứng giảng. Ngồi được vài ngày, cô bạn này ngỏ ư đổi chổ ngồi v́ lư do mấy anh bạn cùng lớp hay khều vai hỏi chuyện nên cô bé mắc cở và muốn đổi tôi vào chổ ngồi đó. Tôi bị đổi vào ngồi bên cạnh "AnhEm", hơi lúng túng nhưng tỏ ra ḿnh chững chạc hơn nên nhường chổ cho cô bạn nhỏ. Tôi ngồi chổ mới, thấy tự ḿnh phải kiểm soát ḿnh, không ồn ào, om ṣm và tự giữ im lặng hơn v́ "AnhEm" ngồi cạnh rất là yên lặng.

Có nhiều lúc tôi viết bài không kịp nên phải nh́n sang bên cuốn tập ghi bài của "AnhEm". Ngày qua ngày, tôi cứ tiếp tục loay hoay chép những chữ ǵ "AnhEm" viết xuống. Tôi không cần phải nghe thầy giảng nữa, và viết hết những gịng "AnhEm" viết. Tôi cũng ít nói chuyện ǵ với "AnhEm" mà chỉ ghi những chữ "AnhEm" viết. Tôi cảm thấy hạnh phúc tự bao giờ. Tôi thích những gịng chữ ấy, những gịng chữ rất đẹp và ngay ngắn. Những gịng chữ cô đọng của bài Sinh Lư, Sinh Hóa, Cơ Thể Học, Mô Học. Những gịng chữ rất thân thương, gợi cho tôi nhiều luyến nhớ và suy tư.

Rồi môn Cơ Thể Học Nha được "AnhEm" nhận về vẽ cho tôi. "AnhEm" rất g̣ nên h́nh như những cái răng, từ răng hàm đến răng nanh, trông rất đẹp. Tôi không dám nh́n thẳng mặt "AnhEm" v́ sợ ánh mắt ấy làm tôi suy nghĩ nhiều. Ngày qua ngày, tôi thấy ḿnh đă yêu, nhớ những nét chữ ấy. Tôi cứ mong "AnhEm" viết những gịng chữ khác để làm cho tôi đứng tim. Nhưng những chuyện đó chỉ có thể xảy ra trong tiểu thuyết mà thôi. Tôi và "AnhEm" nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhưng chúng tôi cũng làm ra vẻ bất cần nhau. Những ngày huấn nhục của Quân Nha, những đêm văn nghệ Tết của Nha Khoa, lúc nào tim tôi cũng như bị ngưng đập khi thấy bóng dáng của "AnhEm". Có một điều, cô bạn tôi không c̣n thích tôi nữa v́ cô ta cảm được tôi đă thu hồn "AnhEm". Lúc tan văn nghệ Tết Nha Khoa ra, tôi cứ cầu trời cho "AnhEm" đến ngỏ ư chở tôi về nhà dùm. Chúng tôi chưa được cái bạo dạn đó! Vả lại cô bạn giải thích rằng, "Tết này Quân Nha vào cắm trại." Thế là giấc mộng của tôi ră tan.

Ngày tháng trôi qua với những thay đổi thăng trầm của cuộc sống. Tôi và "AnhEm" đă tạo ra những cơ hội để tṛ chuyện với nhau nhiều hơn. Lần đầu tiên chúng tôi đă ngồi cạnh nhau cả một buổi trưa để nói chuyện với nhau ở hành lang pḥng Mô Học. Đối với tôi, đây là cả một thay đổi lớn. Tôi đă công khai bắt bồ với "AnhEm", tôi không c̣n cần để ư bạn bè chung quanh, hay cô bạn nhỏ, con nhỏ bạn thân của cặp bài trùng, các chị lớp trên. Các em tôi và chị lớn tôi hay chọc tôi sao về nhà hay kể chuyện "AnhEm" ở nhà. Tôi không cần phải đính chính hay căi lại v́ tôi không c̣n là trẻ con để chối cải những cảm nghĩ của con tim ḿnh. Lần đầu tiên ở dọc hành lang phía trước Đại Giảng Đường Y Khoa, "AnhEm" rũ tôi đi uống cà phê. Tôi đồng ư, nhưng "AnhEm" lại hỏi tiếp có đem tiền theo không? Tôi rất nghèo lúc đó, nhưng biết ḿnh đủ tiền trong túi để hai đứa uống cà phê nên bạo dạn gật đầu. Tôi đă yêu "AnhEm" tự bao giờ! Lúc nào tôi và "AnhEm" cũng như h́nh với bóng, không rời nhau nửa bước.

Ba năm sau, chúng tôi quyết định cưới nhau để bắt đầu cho một cuộc sống mới, một cuộc hành tŕnh xa, bỏ lại quê hương thân yêu, bạn bè, cha mẹ, anh chị em. Trong cuộc hành tŕnh gian nan nơi rừng sâu nước độc ấy, chúng tôi song bước bên nhau. Có lúc tôi trở bệnh nặng trong khi chạy dọc đường, băng rừng đến biên giới Thái Miên, đêm tối trong rừng v́ kiệt sức tôi đă nói với anh ấy hăy tiếp tục chạy một ḿnh để tôi ở lại trong rừng thẳm mà không cần chôn. Nhờ những người bạn đồng hành đă thương yêu và cổ vơ tinh thần chúng tôi. Tôi được tăng sức mạnh trong ḷng và tiếp tục chạy bộ nhanh hơn trong những giờ khẩn trương, nguy kịch nhất của đoạn đường c̣n lại. Khi chúng tôi nh́n được lá cờ Hồng Thập Tự Quốc Tế bay trên nền trời, ḷng chúng tôi thật phơi phới, nhưng biết rằng ḿnh đă thật sự xa hẳn quê hương, cha mẹ, bạn bè....

Con đường trước mặt cũng c̣n nhiều gian nan nhưng chỉ là ngơ rẽ phụ của cuộc sống. Cơn thoát hiểm đă qua, con đường tỵ nạn nơi xứ người cũng đầy chông gai, từ những trại tỵ nạn đường bộ đến nhiều trại tỵ nạn khác trong đời. Chúng tôi đến Virginia vào lúc trời vừa sang Xuân. Mùa Xuân mà cây chồi nẩy nụ, thay cho một mùa Đông băng giá rét mướt phía sau. Mùa Xuân để bắt đầu cuộc sống mới của hai người tỵ nạn trên đất khách.