Nơi đây ngày nóng nung người, tối lạnh thấu xương. Có những cuộc tình, gồm cả tình yêu, tình bạn, tình gia đình. Những cuộc tình hầu như khuyết mãi không tròn. Tình gia đình làm sao đáp đủ vì đấy chẳng phải tình bạn, tình yêu. Mái gia đình làm sao thấy lại, phòng khách, phòng ăn, nơi con mèo - con chó, cầu thang - sọc sắt, cửa phòng, sân thượng, những non bộ nho nhỏ, những bông Đại đỏ hồng, cả một bầu trời lấp lánh đầy sao trong những đêm tròn trăng ngày rằm. Bẩy tuần trăng trôi đi, mặt của tình bạn không mờ. Mờ sao được khi mặt của những đứa đáng ghét vẫn còn khắc hằn tâm, không mờ được, nghĩ rằng muôn đời nhớ mãi….

    Có những ngày Duyên Anh – Hân, cho đến những ngày góc hẽm Duy Tân, vỉa hè thư viện. Có những điếu thuốc chuyền tay, từ Lao Động – Vàm Cỏ, cho chí đến Pall Mall - đầu lọc. Những bực tức chia nhau, nụ cười góp nhặt, tào lao thiên địa, từ chuyện con dế cho đến cả chuyện ông trời, “mộng lớn - mộng vừa - mộng con thật con. Quán - lá - nhạc - đường, chợt vào dĩ vãng,” vượt khỏi tầm tay, khó mà níu lại.

    Nếu cuộc đời có trăm năm chẳn, ngó lại mình sắp quá phần tư. Trèo non, lội suối, băng đồng, tìm những chữ nghìn đời vẫn thiếu. Tình của người sao mà phức tạp, có bao giờ biết đủ để vui!!! Ngó núi nọ khi đứng núi này. Những câu tầm thường ngay thằng em nhỏ còn nắm đầy ý nghĩa, huống chi là đứa sắp đôi màu trên đỉnh đầu nhức nhối - lộn xộn - lung tung. Thế mà có ai không từng đứng núi nọ trông núi này? Viết đến đây là nhớ thằng em nhỏ, mặt nó đã dài ngoằn qua bức hình chụp chung với ông bố của “thằng xa nhà.”    Hôm đi không gặp được nhau, báo trước một lời. Bao ngày lặn lội trong môi trường bản thân lên án, vĩa hè, góc chợ, vùi đầu tiền bạc, quên cả tình người. Gặp nhau chăng là những ngày trước đó, cà phê chưa hết mà đà đứng dậy, đầu óc quoay cuồng, tính toán thiệt hơn. Bước vội góc đường giao du cùng thằng ăn cắp, bọn người dưng gạt lường. Có nghĩ đâu ta phải thế này! Nhưng rồi đưa đẩy. Keo đầu, keo hai thất bại là thấy ngay đường hầm phía trước, nhưng cũng bước vào. Tại ta, tại người? Hay chỉ là ngụy biện.

    Bước đi mái nhà còn chưa ngó kỹ, thân yêu còn vờ không thấy cho tránh đỏ hoe hai quầng con mắt. Người mẹ đưa con,ruột gan chắc đứt, đành không tổ lộ. Cũng tưởng rằng mưa lại về nguồn, có ngờ đâu đi nào trở lại!

    Đến được nơi, giật mình ngó lại, xa cả nghìn trùng, cách mấy độ sông, giữa là nước khác. Tình yêu gánh ở trên vai, tưởng rằng thôi đã chia lìa rừng sâu. Âu đấy là một niềm an ủi, sống ở quê ngoài còn có người thương. Không mẹ, không cha, bạn bè bay mất, anh em chưa gặp, ngủ bờ ngủ bụi, ăn muối ăn cơm chia xẽ với vợ thương, gian nan cũng lắm, đích cùng sắp tới. Hóa ra! Trời xanh cũng chẳng phụ lòng người!! Vui!

   Vài dòng thăm bạn, gọi là vài dòng kể rõ, tâm sự nghe chơi. Nhắn lời thăm tất cả bọn mày. Thư đi đã nhiều, thư lại chẳng thấy tăm hơi, bụng chừng như muốn rủa, nhưng nghĩ lại: Hay là không tiền mua giấy!!! Lẽ nào nhỉ! Hả hai thẳng: một “đau”, một “đui.”

                      Khao-I-Dang 1980