H ôm nay rảnh rỗi tôi tới nhà anh Tám Tàng chơi. Anh này người miền Nam, nên xin được nhấn mạnh rằng đây là chuyện viết lại theo cách phát âm Nam rặc của Tám Tàng.
                   - Ê Tám! Rảnh rỗi ghé anh chơi đây. Có gì vui không?
                   - Thì dzô đây chơi làm một chúc xương xương rồi tính.
Tôi vừa ngồi vào bàn thì cũng có vài người bạn của anh Tám ghé vào. Họ sáp lại làm thành một bàn tròn chuẩn bị cho độ nhậu. Anh Tám gọi vợ làm đồ nhậu, hối đứa con gái lớn đi mua mấy xị. Trong đám bạn của anh Tám có người để ý cô này từ lâu nhưng chưa được đáp lại, thấy cô gái mang rượu về để lên bàn, anh chàng làm bạo lên tiếng:
            - Cô Hai ngồi chơi chúc coi.
       Cô gái đáp lại:
             - Ăn nói không có tế nhị gì hết, ai mà thèm.
      Anh chàng không hiểu:
             - Thì tui cũng bình thường thôi, không rõ cô em muốn gì?
      Anh Tám nói xía vô:
             - Nó nói mày không biết tế nhị.
             - Nghĩa là sao, tui không hiểu.
             - À! Để tao nói chú mày nghe. Tế nhị nghĩa là dzầy_Tế là cúng, Nhị là hai; cúng hai nói lái là cái hung. Mày hổng biếc hung nó sao nó chịu.
      Anh chàng té ngửa trong khi cả bàn nhậu bật cười. Cô gái nguýt anh chàng một cái dài rồi te te đi xuống nhà dưới.

                              Góp nhặt của Trịnh Q. Tuấn