Thấy các bạn viết văn, Hạnh cũng bắt chước viết, nhưng đọc xong thì tha tội nha vì H. thích đánh lộn với con trai trong lớp hơn là viết văn. Nơi nào có các cô yểu điệu, nhí nhảnh thì H. không có mặt!! Cứ nhìn mấy người đẹp trong ban múa mà ngưõng mộ, sao ai cũng ra vẻ con gái hết còn mình thì không biết thuộc loài con gì?

   Lúc ở Marie Curie thì đánh lộn với các bạn trai cùng lớp (vui thôi, bị bẻ lọi tay hoài.) Mặc mấy cái jupe ngắn vô cùng mà không biết như vậy là sexy, đúng là khờ ơi là khờ (ê, có hình dẫn chứng, có muốn đính kèm theo hay không?) Đến lúc vào Nha Khoa, cái sợ nhất là đi ngang một dãy mấy ông con trai, cứ tìm một con đường nào khác mà đi thôi, nếu có chạy qua được chắc sẽ chạy qua một cái rột! Sợ nhất là mấy ông quân Nha, và cái y phục của họ.

   Lúc đi thi oral, nghe các bạn nói phải mặc áo dài mà H. thì làm gì có cái áo dài đúng theo thước tấc của mình, bèn mượn cái áo dài của chị kế. Không dám nhìn vào kiếng! Sợ nhìn vào thì té cái đùng vì không biết là đười ươi hay người thật đây? Rồi phải mang giày cao gót, Trời! Đi xuống cái giảng đường có dốc phải lẩm nhẩm cầu khẩn mọi người (Chúa, Phật, Confucius ..) Cầu láng hết, khi cần thì đạo nào cũng theo cả! Cầu không bị lọi chân vì đâu có quen mang giày cao gót đâu! Rất hên, Trời Phật độ, nên phần oral, không biết có nói láo nhiều hay không mà được đậu hạng tư thì phải, thi xong thì bị cảm bệnh luôn.

   Rồi khi tới lúc phát giải thưởng, ai cũng mặo áo dài, còn H. thì mặc cái tee-shirt, cứ sợ cái ông phó khoa trưởng chích cái cây kim tây có cái nơ vào... da. Rất may ông ta có kinh nghiệm nên H. không bị kim chích. Nghĩ đến cái ngày phát giải thưởng nầy, mắc cười quá và không hiểu làm cách nào mà H. đậu hạng tư. Ngu thấy mồ, toàn là hên không mà thôi! Tướng đi thì hùng dũng, ăn nói thì "cộc-lốc", nhưng nhát như thỏ đế. Gây lộn với bà chị thì nắm tóc bà ấy kéo cho đến khi bà ấy thua mới thôi (ngu, ai biểu để tóc dài bị kéo ráng chịu), còn đánh lộn với ông anh thì liệng ghế vào mặt anh, vừa liệng vừa la: Anh gì mà không có đủ tư cách! Ông anh chỉ biết đứng đó khóc mà thôi (mổi lần nhớ đến, hối hận vô cùng, khóc vì sợ ông anh hiện hồn về kéo giò - anh tôi mất đúng lúc tui trở lại thăm VN năm 94.) Khôn nhà dại chợ và nhát như thỏ đế. Nhát đến nỗi lúc đi học trên Thủ Đức, thấy xe đò chở các sinh viên từ xa tới và nếu không có ai chờ xe chung thì chạy trốn liền, cho xe đò chạy qua luôn vì mắc cở, không dám leo lên xe đò một mình, cứ tưởng ai cũng nhìn mình lúc lên xe. Sao không biết ngu gì mà ngu dữ vậy kìa!!!!!!!

   Rồi còn cái mục tình yêu hay tình cảm hay tình dõm thì H. khờ, không ai khờ bằng (Ngọc Trung nhỏ tuổi nhiều hơn H. nhưng chắc khôn hơn nhiều.) Hạnh hoàn toàn mù tịt hay không để ý đến ''faire l'amour'' là cái gì? Chỉ hiểu người nầy ''cua'' người kia, vậy thôi, chỉ là một cái flirt, rồi câu chuyện ngừng tại đây!! Bảo đảm không tiến thêm một bước nào! Nhớ có lần học chung với năm thứ nhất Y khoa, cái ông bác sĩ gì đó (quên tên rồi) ở bệnh viện Nguyễn văn Học vẽ cái ''penis en erection'', cả lớp đều cười. H. ngồi im rơ, không hiểu tại sao các bạn cười, rồi quên đi, cũng không hỏi ai....

   Sau 30 tháng 4, 1975, nhìn các bạn thay đổi cá tánh hay cách xử sự, H. không hiểu tại sao con người có thể thay đổi bản tính dễ dàng như vậy. Bận phải tiếp Má kiếm tiền để nuôi gia đình, nên mang tiếng học Nha nhưng H. hay cúp cua và thường nói với tổ trưởng là Phan Chí Nghĩa như sau: Đứa nào học lại hoặc làm rapport thì trời hại đứa đó! H. nhớ đôi mắt hí của Nghĩa cười, không bao giờ H. bị phạt vì cúp cua giờ thực tập (bởi vậy H. không bao giờ ghét P.C. Nghĩa, hy vọng một ngày đẹp trời thăm lại... cặp mắt hí). Đôi lúc may đồ đến một giờ sáng, thì còn học hành gì nữa. Đến lúc thi kiểm tra thì hiểu bài nhưng đâu có nhớ, H. bèn nói nhỏ cùng các bạn: Chúc may mắn nha, chúng ta cùng quay! Thanh Xuân đau khổ ghê lắm vì thấy lúc nào H. cũng được điểm cao hơn nó, nó dư sức biết là H. đâu có thời giờ học bài mà không lẽ đi tố bạn, thôi thì đau khổ năm phút, Thanh Xuân ơi! Ngày cuối tuần, thì hoặc may đồ, hoặc bán nước mía giúp Má. Ôi những kỷ niệm khó quên, mổi lần nhớ lại thì lại khóc nhè, mít ướt vô cùng! Khi trời đẹp, nắng gắt, buổi chiều, nhiều người ghé uống nước mía, mừng hết lớn. Đứa em kế thì không bằng lòng cho lắm vì phải chạy băng qua đường mua thêm mấy cây nước đá. Rồi khi màn đêm đến H. và đứa em dẹp chiếc xe nước mía, đem xác mía chở phía sau xe đạp v? để chụm lửa - ?i ngang bưu điện, dựa hơi cái bóng đèn đường, ngừng lại đếm tiền - mừng rở vì kiếm được nhiều tiền cho Má để nuôi gia đình. Cứ nhớ hoài nụ cười hớn hở của người mẹ già (Ba lúc đó đi học tập thì làm gì Má có tiền nuôi con.) Lúc đó nhà nghèo nhưng sao thấy hạnh phúc vô cùng! Lâu lâu những hình ảnh trên đây giúp H. hiểu được cuộc sống ba chìm bảy nổi và đừng bao giờ khinh khi kẻ nghèo, dưới cấp bậc mình.

30 tháng 4 năm 75 giúp H. lớn một cái rụp vì phải lo giúp cho Má nhưng vẫn còn ngu ngơ một cách kỳ lạ về mấy cái chuyện... kề bên. Nghĩ lại mà ngồi cười một mình. Sau 75, trên đường Hùng Vương, sau nhà Lê thị Phương Mai (không biết bây giờ sức khỏe Mai ra sao?) rất là náo nhiệt. Hiệp Định, Phương Mai và H. có dịp đi ngang qua đường nầy, H. thấy vui quá bèn nói với Hiệp Định rằng: Ê, sao ở đây nhộn nhịp quá! H.Định ơi! Bửa nào mình ghé qua đây chơi nha. H.Định nhìn thẳng vào mắt H. và không trả lời! Phương Mai bèn nói nhỏ: Kim Hạnh ơi! Đây là các chị em ta đó, mari sến, không nên tới ban đêm. H. bèn nói: -! Vậy hả! H. cứ nhớ hoài cái nhìn của H.Định, chắc nói H. hơi khùng!!

   Số mệnh giúp cho H. ra đi vượt biên. Ông hàng xóm nói với Má: Thôi cho nó đi đi, may đồ tới một giờ sáng thì làm sao sống được, và cô Tư giúp ''tuyau'' để đi vượt biên. Không đi thì cô ta ngồi khóc, H. ngạc nhiên, tự hỏi: Sao kỳ lạ vậy, không bà con gì cả, tại sao cô ấy lo và thương mình như vậy?, rồi còn khóc nửa? H. bèn ra ngoài balcon, nhìn lên trời mà tự nhủ rằng: Mình ra đi vì muốn giúp đỡ gia đình chắc không ai hại mình đâu! H. chỉ kịp may cái quần cho một người sắp sửa làm đám hỏi nguyên đêm, Má phụ trách phần đơm nút. Bốn giờ sáng đi theo người trung gian ra ngoài bến xe với Má.

   Trên đường đi vượt biên, luôn luôn có người lo cho H.. Không lẹ tay tìm được chổ ngồi trên xe đò thì có anh con trai đi cùng chuyến dành dùm. Khi bị mất chiếc dép thì có người lo kiếm dùm. Bây giờ không biết người ân nhân đó ra sao nữa? Khi gặp cướp biển kéo đến khắp phía, tàu đi có súng, ông đánh cá giả bộ đeo băng đạn cùng mình, cướp sợ quá, quay tàu chạy đi liền. Rất hên vì trên tàu phần lớn là đàn bà, con nít, chỉ khoảng 10 người đàn ông trên tàu mà thôi. Mọi người trên tàu ói mửa còn H. thì tỉnh bơ, mấy anh lái tàu nói: Cái cô nầy sao không bị say sóng gì cả, phải biết lái đi đở tụi tui. H. đi vượt biên một mình mà không lo âu gì cả như robot (tại vì ngu quá, không biết hiểm nguy, do đó không có sợ.) Ngày đầu tiên tới điểm hẹn Rạch Giá, H. mệt quá, lăn đùng ra ngủ ngoài trời giữa đồng ruộng. Có lẽ nhờ sự ngây ngô thêm may mắn nên đã vượt mọi hiểm nguy. Đâu có biết là có cướp biển Mã Lai hiếp phụ nữ, nếu biết chắc không dám đi đâu! Ông trưởng tàu thấy H. ngủ ngoài đồng trống như vậy, bèn nói: Ngày mai, cô vào ngủ trong nhà, chung với mấy đứa con gái tôi, ngủ ngoài ruộng như vậy, nguy hiểm lắm! Từ ngày đó, H. đi theo gia đình người tổ chức vượt biên nầy, đổ bộ vào chiếc tàu lớn bằng thuyền nhỏ. Nhờ vậy H. mới thoát được. Phân nửa những người đi cùng chuyến, mấy ông con trai bị bắt trở lại vì phải đi tới bãi khác và bị bể ổ.

   Lúc đến bờ biển Mã Lai, mấy ông chef tàu biểu: Đàn bà, con gái, trẻ con phải lội bộ vào trước, giả bộ đập bể tàu để không phải đi nữa. H. sợ thấy mồ, nhưng phải đi trước, biết làm sao bây giờ, trước mặt thì mấy ông lính Mã Lai đang chỉa súng. Sợ quá H. bèn lấy cái giỏ che mặt lại để không thấy mấy cái mũi súng. Khi chân chạm đất liền, H. bèn bỏ cái giỏ xuống, thấy bà chủ tàu đang đánh lộn với mấy ông lính Mã Lai. Bà ấy chửi: Tao quýnh.... thấy mẹ mầy, còn H. thì không sao cả (lúc nào cũng hên mà.)

Khi vào trại thì gặp một số bạn học Marie Curie, các thầy Khoa Học cũ, các anh chị Nha sĩ nên được nằm trong ban thông dịch, không ai dám quấy rầy. H. nhập vào một nhóm mấy người đi một mình làm thành một gia đình, có bố già, có ông chú vv... Một buổi sáng sớm, xách thùng nước đi tuốt tới chổ có mấy nhà vệ sinh, nghe tiếng một cô đang níu kéo đòi ông nọ năm đô la. Về hỏi bố già: Bố ơi, tại sao sáng sớm cái cô nọ đòi tiền ông kia? Ông bố không trả lời, H. cũng quên đi. Còn cái ông chú thì cứ tìm cách ngồi sát H. và đứa bạn gái khác tên Lệ, đi một mình vì ông chồng bị bắt ở lại (nó làm bếp, còn H. thì rửa chén vì lúc đi học, ở nhà có chị bếp, đâu có biết nấu ăn!!) Bây giờ thì mới hiểu cái ông chú nầy mắc bệnh dê!!!!!! Trong trại, H. đi chơi với một đứa bé gái nhỏ, ăn xong thì ra ngồi xem người ta qua lại, nếu không thì học dictionnaire anglais, học đến nổi mà qua đây thành cận thị luôn! Ban đêm ngủ chung cái mùng với cái cô bạn tên Lệ. Giữa đêm tự nhiên H. thức dậy, thấy cái mặt đàn ông chui vào trong mùng, H nói: Ê, anh làm cái gì vậy! Lệ tỉnh bơ ngủ, không hay biết gì cả. Sáng ngày ra, H. bắt đầu kêu mấy anh con trai quen cầu cứu giúp đở dùm.

   Cái ngây ngô của H. cũng tiếp tục theo qua Pháp. Lúc vào thực tập năm thứ nhất y tá dõm (học dễ ẹt), có ông bệnh nhân già thấy một đám ghệ tới khám bèn có cái ''penis en érection''. Bà y tá bảo đi kêu ông ''aide soignant'' (không biết tiếng Việt gọi làm sao?) tới để làm cho nó... xuống. Lúc đó H chỉ biết nghe lời thôi, kêu đi thì đi, đúng là không ai ngu hơn! Khi gặp lại Ngọc Trung kỳ réunion 2001 vừa rồi, Ngọc Trung dạy thêm vài bài học nữa, H. cứ nói: -! Vậy hả, vậy hả, sao mà ghê gớm thế!!!! Không ngờ! Không ngờ! Tìm cách hỏi H.Định những điều N.Trung kể thì H.Định lại không chịu dạy nữa. Thôi thì cho ngu luôn! H. có một kỷ niệm khó quên với Ngọc Trung, kể cho các bạn nghe, cười một phát. Không nhớ năm nào sau 75, Trung và H. đi về chung bằng xe đạp từ Nha Khoa. H. vượt đèn đỏ, bị ông ''bò vàng'' chận lại, kêu Trung chạy về nhà cho Má hay. Ông bộ đội ra lịnh không được ngồi trên yên xe, phải đi xuống đẩy chiếc xe đạp, H không chịu thực hành, ông ấy chửi: Mất dạy! H. tức quá bèn trả lời liền không suy nghĩ: Lẽ dĩ nhiên, ba má tui chết hết, mất dạy là phải rồi! Sau đó Má & ông anh ruột tới để xin ông bộ đội tha, ông ta mách với Má khi Má tự giới thiệu: Hồi nãy cô ấy nói là cha mẹ chết hết rồi!!!!!! Nhớ đến nụ cười của Má, không la H. một tiếng vì biết con mình là vua ba gai.

   Bây giờ gần 50 tuổi, nhớ lại những cái ngu ngơ của mình mà phì cười, không ngờ tại sao mình không để ý gì cả. Có thể là do cách giáo dục của cha mẹ, và mấy người chị không dạy lại nh?ng không thắc mắc thì ai biết đâu mà dạy! H. cứ sợ đứa con gái lớn, bé Hà, bây giờ 21 tuổi, cũng cà chớn giống H., nhưng hy vọng nó sinh ra bên đây, chắc không ngu như mình.

Chủ nhật 29 tháng 2, 2004
KH