Hội ngộ Y-Nha74 2017, trở lại Brisbane 4 ngày

 

…. Phi cơ đến trể hơn 15 phút. Biên và Khôi chờ chúng tôi ở cổng ra với camera. Lần này chúng tôi về ở nhà của Hưong-Khôi, không màn lời rào trước đón sau của Hương rằng có thể “buồn” v́ nhà xa trung tâm thành phố. Đêm đă khuya nên chúng tôi đều đi nghĩ nhưng sáng hôm sau th́ tất cả mọi người đều được một buổi ăn sáng với ḿ vịt tiềm do Hương làm. Tôi thấy rất ngon miệng v́ sau đó chúng tôi cũng có ăn món này ở China Town nhưng hương vị th́ vẫn không bằng.

Hương – Khôi dẫn chúng tôi đi thăm thành phố, khu sinh hoạt của người Việt có trung tâm y-khoa mà anh Tô Đắc Lộc là một Bác Sĩ cọng tác ở đây. Có lẻ do Hương đưa tin nên Lộc đă biết và t́m đến gặp chúng tôi trong khu shopping. Cũng như lần gặp hơn 2 tuần trước ở Sydney, anh vồn vă, nhiệt t́nh dù rất bận rộn v́ phải rời Brisbane chiều hôm đó cho một công tác khác.

 

Hương - Khôi bỏ 2 ngày làm việc giữa tuần để dẫn chúng tôi đi Gold Coast beach và ngũ lại tại khách sạn Hương đă book từ trước. 6 giờ sáng, cả bọn xuống băi tắm. Trời trong, nước mát, biển sạch… đă hơn 12 năm, kể từ lúc ngưng công tác ở Hawaii tôi mới có được một cái cảm giác thoải mái như thế. Sóng biển ở đây thiệt manh. Nhưng cái “nguy hiễm” hơn là lực rút ra làm tôi khó lấy lại thăng bằng sau khi đă bị đánh ngă. Khôi cho xe chạy dọc hết cả một vùng biển h́nh cánh cung hơn 5 km (?), qua nhiều bải biển khác nữa, thậm chí c̣n tấp nập hơn nơi khách sạn chúng tôi ở. Dừng lại ở băi biển cuối (?) của eo biển h́nh cánh cung, cả bọn ăn trưa trên một đồi thông nh́n xuống toàn vùng Gold Coast beach, vào lúc đàn hải âu và pelican về tụ tập trước 1 tiệm Fish and Fries cạnh bờ biển để được phát buổi ăn trưa . Fish and Fries là loai tiệm ăn phổ thông ở Úc , có lẽ cũng phổ thông như McDonald ở Mỹ. Làm cá, họ chỉ lóc thịt cá 2 bên sống lưng để fry. Phần c̣n lại họ cho vào những xô chứa và phát cho bầy pelican hàng ngày. Có lẽ v́ đă quen nên đến trưa là cả bầy pelican theo thói quen tụ tập về, sắp hàng trên băi biển, phía sau cửa tiệm trong rất ngộ nghĩnh. Pelican Australia đẹp hơn pelican xám nơi tôi ở: chúng có 2 màu: đen (tuyền) và trắng ( như tuyết).

 Trái cây ở Australia thật “hùng hậu”, nhất là lọai măn cầu gai mà tôi rất thích nhưng có lẻ từ nay chỉ c̣n được hưởng loại hương vị này như là một hàng nhập cảng… Cũng nhân tiện, cám ơn chị Khanh đă cho một buổi ăn Sushi thật ngon do chính chị làm… Buổi chiều cả bọn đi xem một country show , the “Australian Outback Spectacular”, cũng do chị Liên Hương sắp xếp để biết một cách tổng quát văn hóa và lịch sữ của người Australia. Nếu biết trước, có lẻ chúng tôi nên ở đây 2 đêm mới … đả.

 

Tôi cancel chuyến đi Moreton xem coral v́ Hương cho biết thật ra coral vùng này này đă thoái hóa nhiều, không như quăng cáo nữa. Bù lại Khôi dẫn chúng tôi đi xem downtown, lên núi Mt. Coot nh́n xuống cả thành phố dọc theo con sông uốn khúc Brisbane. Sau đó, t́nh cờ mà lại có dịp ngắm cảnh thành phố từ ḍng sông Brisbane trên những chuyến jet-cruise, hơn 1 tiếng rưỡi mà ticket round trip chỉ có 4 đồng 6 australia. Anh Khôi nói có loại tàu đỏ (như chiếc chúng tôi đi) nhưng free cho dân chúng. Ở đây chính phủ đánh thuế “bọn nhà giàu” rất cao để có ngân sách lo cho những chương tŕnh an sinh xă hội và lợi ích công cọng, 1 loai mô h́nh nhiều nước dù là tư bản nhưng đặt nặng vấn đề an sinh xă hội đang áp dụng chứ không phải có khuynh hướng xă hội chủ nghĩa như nhiều người gán ghép v́ có lẻ họ biết trên thế giới ngày nay chỉ có 3 nước là Trung Cộng, Bắc Triều Tiên và nhất là Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc mới áp dụng được loại chủ nghĩa này.

 

Buổi chiều cuối cùng ở Brisbane, một lần nữa, Xuyên lại bay lên nhân việc đi coi một bất động sản Xuyên muốn đầu tư ở đây để ăn bửa cơm tối với chúng tôi và sáng mai lại bay về… Mặc dù đă lỗi hẹn là sẽ nấu ăn cho chúng tôi bữa cơm tối cuối cùng này nhưng Xuyên đă bù lại bằng 4,5 chai rượu đỏ và trắng. Cũng có một màn tŕnh diễn cho Xuyên được dịp cho thêm chút tiêu và gia vị vào nồi cari dê mà chị Khanh (vợ của Biên) đă nấu xong. Khôi cũng khui 1 chai rượu đỏ (10 năm ?) đặc biệt sản xuất cho năm con gà. H́nh như chúng tôi đă “empty” đến 6 chai (?). Và hầu như tất cả bọn đàn ông chúng tôi đều say đậm. Say v́ t́nh bạn. Say v́ những tấm ḷng của Australia.

 

Tối hôm ấy chúng tôi nói chuyện thật nhiều – vào cả những vấn đề mà người ta vẫn thường tránh né v́ sợ đụng chạm là “chính trị”. Nhiều người bạn Nha Khoa đă đặt nick name cho Khôi là “Khôi mù”, có lẻ v́ ngày trước anh đeo kính cận dày. Nhưng trong quan điểm và lập trường th́ với tôi anh nh́n rất rơ và dứt khoát, không mập mờ. Lần đầu tôi được nghe Khôi bày tỏ quan điểm và lập trường chính trị của ḿnh. Với Khải Hùng th́ quả là một ngạc nhiên v́ dù đă quen Khôi từ lâu, đây cũng là lần đầu anh nghe Khôi nói nhiều thế.

Liên Hương th́ lúc nào cũng cười tươi, điềm đạm nhưng rất chi tiết - và dĩ nhiên tất cả những thuận lợi cho chuyến ghé thăm và du lịch Brisbane lần này không phải tự nhiên mà hoàn chỉnh như thế. Tôi tin là tôi hiểu được những nỗ lực “behind the scene” của Hương và không thể không nhân cơ hội này để nói lại một lời cám ơn chân thành.

 

Một ngạc nhiên cuối cùng trước khi tôi rời nhà Hương- Khôi: chị Nguyễn thị Tuyết gọi điện thoại từ Melbourne để từ giả và chúc phúc.

 Phi cơ delay 2 lần, tổng cọng gần 12 giờ để lại cất cánh trong một chuyến bay đêm, cơ hội cho tôi ngũ vùi trong những kỹ niệm đẹp và nuối tiếc về những tao ngộ vượt xa cả mong ước trong lần hội ngộ Y-Nha74 này. Những cơn mưa đầu Thu trên bến cảng Sydney. Sương mù trên đỉnh “Three sisters” của Blue mountain. Port Campbell National Park và tiếng sóng gầm (thunder). Những “Board Walks” nh́n ra đại dương mênh mông dọc theo đại lộ Great Ocean Sunset Road với 12 apostles mà nay chỉ c̣n 10… 1 ông thánh đă xuống địa ngục và 1 ông thánh đă lên thiên đàng - như sự phân hóa xem ra b́nh thường của loài người ? Vùng đất nào an lành đến độ loài chim két hoang cũng không biết sợ người mà thản nhiên đậu cả trên tay, trên đầu, trên ống kính camera của bất cứ ai có thức ăn ? Philips Island với loài Penguin nhỏ nhất trồi lên từ biển tối, kiểm điểm “quân số” trước khi “tuần hành” về những tổ nằm sâu trong bờ biển đến hàng cây số. Những thác nước dài như những sợi chỉ trong vùng vịnh yên tỉnh Milford Sound. Bob’s Peak và Skyline Restaurant nh́n xuống toàn vùng Queenstown quanh một mặt hồ rộng lớn như Lake Tahoe ở California, có lẻ giống nhất là vào mùa đông… Buổi cơm chiều ngoài trời mà phải đắp mền (blanket) trên bến cảng. Băng hà (Glacier) Fox và Franz Josef đến cuối hè cũng phải tan chảy. Kiến trúc kỳ dị của Punakaiki Pancake và những cái hồ lớn và yên tỉnh của vùng biển miền Tây New Zealand. Những cánh đồng cỏ chạy xa đến tận chân trời cũng như hoàn toàn được bao bọc bởi những rặng núi phiá Đông Bắc từ Chris Church lên Bleinhem. Agrodome và nghệ thuật chăn cừu bằng chó. Kiwi và nỗ lực chống lại t́nh trạng tuyệt chủng của loài động vật này. Tắm hồ nước nóng thiên nhiên và nh́n ra cả một vùng vịnh. Những suối nước nóng bốc hơi ngay cả tại trung tâm thành phố ở Rotorua. Hang động tối thui của loài đom đóm (glow worm) ở Waitomo và chuyến đi thuyền trong bóng tối du khách không được lên tiếng… Băi biển cát vàng như tên của nó và những mănh t́nh hiếm có trong đời.

 Xin cám ơn đời và cám ơn tất cả.